ClaudeKit / AgentKit — Playbook copy-paste
Năm việc thật: xây, sửa, soi, ship, cứu phiên. Mỗi việc một chuỗi lệnh, copy từng bước. Không cần thuộc lệnh.
Tài liệu gốc xếp lệnh theo công nghệ. Nhưng tới lúc mở máy làm thật, câu hỏi thường không phải “mình cần lệnh nào”, mà là “mình đang xử lý việc gì”.
Năm luồng dưới đây phủ gần hết một tuần làm việc bình thường: xây, sửa, soi, ship, và cứu phiên đang rối. Chọn đúng việc trước mặt bạn, rồi copy từng bước. Trang sau là bản đồ 84 lệnh để tra thêm khi cần.
Đừng hỏi "lệnh nào".
Hỏi "mình đang làm việc gì".
Chín việc dưới đây phủ gần hết một tuần làm việc thật. Chọn việc của bạn, rồi copy từng bước. Ô đen là lệnh gõ trong Claude — không cần thuộc, cứ copy. Nhưng ô cam thì bạn phải tự quyết: đó là chỗ AI dừng lại chờ bạn.
/ck:bootstrap không tự viết code. Nó điều phối mười một chặng và
gọi /ck:plan, /ck:cook hộ bạn ở bên trong.
Bạn đỡ phải gõ — nhưng nó dừng lại xin ý bạn ở năm chỗ, và chỗ nào bạn cũng có quyền bắt nó làm lại.
Mở Claude Code ngay trong thư mục trống. Bootstrap tự chạy git init giúp bạn.
/ck:bootstrap "app chat realtime, Next.js + auth" --full
--full duyệt mọi chặng (bên trong gọi /ck:plan --hard) ·
--fast bỏ nghiên cứu, chỉ còn cổng của cook ·
--auto và --parallel chỉ duyệt ở chặng Design.
Người mới cứ dùng --full.
Bên trong nó chạy mười một chặng — và dừng lại hỏi bạn ở năm chỗ. Ô cam là chỗ nó chờ bạn gật đầu:
/ck:plan --hard và /ck:cook — hai lệnh này bạn không cần gõ.
Nhưng "không cần gõ" không có nghĩa là bạn ngồi im. Năm chặng cam kia, chặng nào nó cũng
trình kết quả ra rồi chờ bạn duyệt mới đi tiếp. Ba chặng dưới đây là ba chỗ bạn phải lên tiếng.
Nó hỏi từng câu một, rồi trình 2–3 phương án stack kèm hơn thiệt để bạn chọn.
Nó chạy /ck:plan --hard hộ bạn, ghi ra plan.md, rồi đứng lại chờ. Luật trong skill ghi nguyên văn: không được code khi bạn chưa duyệt.
plan.md ra đọc cho kỹ. Ba đường đi tiếp, chọn một:
· Ưng rồi → bảo nó chạy tiếp.
· Sai vài chỗ → tự tay chỉnh lại
plan.md theo ý bạn, rồi bảo nó đọc lại file mà làm.
· Sai từ gốc → phủ quyết, bắt nó lập lại kế hoạch khác.
Sang chặng cook, với --full nó vẫn dừng cho bạn xem ở từng bước, không phải code một lèo tới sáng.
Nếu chặng nào bạn cũng thấy phải uốn lại, thì bootstrap không hợp với bạn ở việc này. Bỏ nó, tự cầm lái:
/ck:plan "..." --hard /clear /ck:cook @plan.md
Ghi lại quyết định khi vừa xong, lúc lý do còn nóng hổi.
/ck:journal/ck:journal "vì sao bỏ Postgres chọn SQLite".
Đưa nó lên mạng. Nó tự nhận diện stack và nền tảng.
/ck:deploy/ck:deploy vercel production. Hơn 15 nền tảng, và nó tự lo biến môi trường với bước build.
Bốn bước, và một cổng bắt buộc ở giữa. Bỏ cổng đó là tự làm khó mình.
Đọc lãnh thổ trước khi vẽ bản đồ. Nhiều agent quét song song xem code liên quan nằm đâu, ai gọi nó.
/ck:scout "auth"
Bắt nó viết kế hoạch — rồi tự tấn công kế hoạch đó.
/ck:plan "thêm đăng nhập Google" --hard
--hard tự thả một đội phản biện vào: người soi bảo mật, người dựng kịch bản hỏng, người phá giả định ngầm. Kế hoạch sống sót qua họ mới đáng để code.Mở plan.md ra đọc. Sửa chỗ nào bạn không đồng ý.
Dọn trí nhớ. Kế hoạch đã nằm an toàn trong file — phần hội thoại thì không cần nữa.
/clearĐể nó xây, và để nó tự chặn mình.
/ck:cook @plan.md --tdd
@ nghĩa là "đọc file này".
--tdd bắt nó viết test trước khi viết code — chậm hơn một chút, nhưng thứ nó xây ra khớp với thứ bạn định nghĩa.
Muốn ngồi duyệt từng chặng thì thêm --interactive; đang vội thì --fast.
Đừng tả lại lỗi bằng lời. Đưa log. Có bằng chứng thì sửa trúng hơn.
Bắt lỗi ra file. Đây là bước duy nhất chạy trong terminal thật, không phải trong Claude.
$ npm run dev 2>&1 | tee logs.txtSáu bước, không vá mù.
/ck:fix "đọc logs.txt và sửa lỗi"
Bạn sẽ thấy nó tick từng bước, chứ không phải im lặng rồi quăng ra một cục diff:
file:line:
triệu chứng đúng nguyên văn, cách tái hiện, mong đợi vs thực tế, nguyên nhân gốc,
vì sao giờ mới lộ, và vùng ảnh hưởng. Chỗ nào còn "chắc là", "hình như" — nó quay lại hỏi bạn,
không đoán bừa.
Bốn chế độ — chỉ đổi khi bạn có lý do. Không ghi gì thì nó chạy --auto.
/ck:fix "lint đỏ ở src/api" --quick
--auto (mặc định) tự chạy, nhưng bản sửa rủi ro cao thì vẫn dừng xin phép bạn ·
--quick chỉ dành cho lỗi vặt — lint, type error — vì nó nới cổng cứng để đi nhanh;
đừng dùng cho bug thật ·
--review hỏi ý bạn ở từng bước ·
--parallel chia nhiều lỗi cho nhiều agent chạy song song.
Nếu bạn chưa biết lỗi nằm ở đâu, đừng gọi /ck:fix vội — hỏi trước đã.
/ck:debug "login trả 500 sau khi đổi middleware"
/ck:debug chỉ truy nguyên nhân rồi dừng lại báo cáo — không đụng vào code. Hiểu rõ rồi mới /ck:fix. Thật ra /ck:fix cũng gọi /ck:debug ở bên trong, nên gọi tay chỉ để bạn xem trước khi cho sửa.Chạy cái đầu là đủ cho việc thường ngày. Hai cái sau dành cho thay đổi có rủi ro.
Soi phần đang chờ commit. Gõ trần là nó tự lấy diff hiện tại.
/ck:code-review --pending
--pending chỉ là cách nói rõ ra "soi phần chưa commit". Nó nhận cả ba kiểu đầu vào khác:
số PR (/ck:code-review 142), một mã commit, hoặc codebase để quét cả repo — cái cuối này chậm, đừng dùng cho việc thường ngày.
Năm chuyên gia cãi nhau về thay đổi của bạn — và cãi trước khi bạn code, không phải sau.
/ck:predict "chuyển session sang JWT" --files "src/auth/**"
/ck:code-review.
--files khoanh vùng cho nó đỡ đoán. Dùng khi thay đổi chạm vào tiền, auth, hoặc dữ liệu người dùng —
rẻ nhất là nghe họ cãi lúc còn chưa viết dòng nào.
Khi code đã thành một PR.
/ck:review-pr 142 --fix --reply
--fix tự vá, --reply đăng nhận xét thẳng lên GitHub —
hai cờ này đều ghi ra ngoài thế giới thật, nên lần đầu cứ chạy trần
(/ck:review-pr 142), đọc báo cáo, rồi mới bật.
Cùng một nghi thức mỗi lần, nên bạn không quên bước nào lúc vội.
Commit sạch, tự quét secret.
/ck:git cm
cm là commit; đổi đuôi là đổi việc: cp commit rồi push,
pr mở PR, merge-pr review-rồi-merge một PR có sẵn.
Một lệnh, cả pipeline ship. Lần đầu chạy ở một repo lạ thì diễn tập trước.
/ck:ship beta --dry-run
beta về dev, official về main.
--dry-run cho bạn xem nó định làm gì mà không làm thật — bỏ ra sau khi đã thấy đường đi đúng.
Có --skip-tests đấy, nhưng bạn không muốn dùng nó đâu.
/ck:bootstrap dừng lại xin ý bạn ở từng chặng. /ck:ship thì không. Nó chạy một mạch tới lúc push và mở PR.
--dry-run chính là cái phanh duy nhất của bạn: xem nó định đụng vào nhánh nào,
push đi đâu — rồi mới chạy thật. Đọc trước khi bấm, chứ đừng bấm rồi mới đọc.
Nó tự nhận diện stack và nền tảng.
/ck:deployCâu hỏi "context còn khoẻ không" quyết định bạn đi đường nào. Trả lời sai thì chở nguyên đống rối đi tiếp.
Chỉ có một câu hỏi, và bạn là người trả lời: phiên cũ còn dùng được không?
Nếu context vẫn còn khoẻ — chọn phiên cũ, nhận lại toàn bộ ngữ cảnh, đi tiếp đúng chỗ vừa dừng.
/resumeck: — đây là lệnh của chính Claude Code, không phải của kit. Nó hiện danh sách các phiên cũ trong đúng thư mục này để bạn chọn.Lấy lại trí nhớ của chính bạn — mở phiên mới, rồi bắt nó đọc lại hiện trạng từ git.
/ck:watzupBạn nhận về một bản bàn giao, không phải một cục tóm tắt lan man:
- [ ] đã tick trong các file plan để ra phần trăm hoàn thành,
rồi xếp hạng việc tiếp theo — kế hoạch đang dở dang và nằm đúng nhánh bạn đang đứng được ưu tiên lên đầu, kèm một dòng lý do.
Nó chỉ đọc, không đổi nhánh, không commit — nên chạy lúc nào cũng an toàn.
Đừng đọc từ file đầu tiên. Hỏi đúng câu, và bắt AI đọc hộ.
Quét trước, đọc sau. Nhiều agent chạy song song tìm xem thứ bạn cần nằm ở đâu.
/ck:scout "luồng đăng nhập" ts
ts) là phần mở rộng — không bắt buộc, nhưng ở repo lớn nó cắt bớt nhiễu rất nhiều.
Đây là lệnh rẻ nhất để chạy đầu tiên: nhiều agent quét song song, trả về danh sách file chứ không đổ cả repo vào ngữ cảnh.
Hỏi thẳng. Chỉ đọc, không sửa file nào — bước an toàn nhất để thăm dò.
/ck:ask "token refresh xảy ra ở đâu, ai gọi nó?"
/ck:brainstorm — nó hỏi ngược lại bạn.Viết lại thành tài liệu, để lần sau không phải mò lại.
/ck:docs init
init dựng tài liệu từ đầu · update cập nhật lại sau khi code đã đổi ·
summarize tóm tắt nhanh. Chỉ chạy init một lần — về sau dùng update, đừng dựng lại từ đầu.
Hai lệnh, và hai cú pháp khác nhau — chỗ này dễ gõ nhầm nhất.
Quét nhanh: secret hardcode, lỗ hổng dependency, OWASP Top 10.
/ck:security-scan --full
--full là một cờ. Chạy vài phút, thấy ngay những lỗi rõ ràng nhất.
Nó quét ba nhóm: secret (grep theo mẫu regex), dependency (chạy thẳng npm audit / pip audit),
và mẫu code nguy hiểm. Mỗi phát hiện được chấm mức: CRITICAL / HIGH / MEDIUM.
Vội thì cắt hẹp lại: --secrets-only hoặc --deps-only — chỉ mất vài chục giây.
Muốn soi một góc thôi thì đưa đường dẫn: /ck:security-scan src/api/.
Soi sâu: STRIDE + OWASP, rồi thả bốn kẻ tấn công vào.
/ck:security full --red-team
full không có hai gạch — nó là phạm vi, không phải cờ. Muốn hẹp hơn thì đưa glob: /ck:security "src/api/**" --red-team. Không có --red-team thì nó chỉ quét một lượt rồi ra báo cáo.--red-team nghĩa là gì: nó lần lượt đội bốn cái đầu khác nhau, mỗi cái tìm một kiểu lỗ:
--iterations 2 chặn không cho lặp quá hai vòng.
Không cần chạy mỗi lần commit. Để dành cho trước ngày ra mắt, hoặc ngay sau khi bạn vừa đụng vào auth, thanh toán, dữ liệu người dùng.
Sửa CSS với sửa chữ thì đừng gọi nó.
Thêm --fix thì nó tự vá các lỗi Critical/High mà nó tin là thật. Đọc báo cáo trước đã.
/ck:security "src/api/**" --red-team --fix --iterations 2
--fix trước, đọc, rồi mới quyết định cho nó tự vá.Ba lệnh rẻ nhất trong cả bộ kit, và bị bỏ qua nhiều nhất.
Đã ship gì, đang dở gì, tiếp theo là gì.
/ck:watzupGhi quyết định và lý do trước khi đóng phiên.
/ck:journalNhìn lại một tuần bằng số, không bằng cảm giác.
/ck:retro 1w --format html
1w là khoảng thời gian (đổi thành 2w, 1m tuỳ bạn) ·
--compare so với kỳ trước, để thấy xu hướng chứ không chỉ một con số ·
--format html ra file mở bằng trình duyệt, tiện gửi cho người khác.
File bị sửa đi sửa lại nhiều nhất thường là chỗ thiết kế đang sai — đọc con số đó trước.
Chín việc này là 90% công việc thật. Còn 84 lệnh nữa — nhưng chúng để tra cứu, không cần thuộc.