Khám phá Learn Stream About Jokes
INSIDER Tony's Friends — Insider — ~2 playbook/tuần, Discord riêng, tài nguyên dựng sẵn Tham gia →
Bài viết

Series: Hành trình Solopreneur của một người làm kỹ thuật (các bài đăng social của mình)

Tổng hợp 4 kỳ Solo Journey - từ blog không ai đọc, đến hệ thống vận hành một mình, nỗi sợ kẻ mạo danh, và câu hỏi bán gì khi AI biết hết.

Solo Journey #1 — Bắt đầu từ “chẳng ai quan tâm”

Mình làm agency hơn chục năm. Chuyên về kỹ thuật và tự động hóa - xây hệ thống, tối ưu quy trình, đủ thứ.

Rồi đến một ngày, mình nhận ra vai trò của mình trong team… không còn cần thiết nữa. Team đã tự phát triển, tự vận hành được. Mình ngồi đó mà không biết mình đang làm gì.

Nghe buồn, nhưng thật ra nó là tín hiệu tốt. Nghĩa là mình đã xây đúng - hệ thống chạy mà không cần mình. Và đó cũng là lúc mình bắt đầu nghĩ: nếu mình ra ngoài, mình làm gì với đống kiến thức và kinh nghiệm này?

Thế là solo.

Giai đoạn “viết mà chẳng ai đọc”

Mình bắt đầu bằng một blog nhỏ. Viết về kỹ thuật, về AI, về automation - những thứ mình làm hàng ngày. Văn phong thì — nói thẳng hơi khó nuốt. Mình viết kiểu kỹ thuật, cho mình hiểu, chứ không nghĩ đến người đọc.

Và mình rất ngại post vào cộng đồng. Kiểu “ai thèm quan tâm mấy cái này.” Nên một bài đăng lên hai ngày được hai likes. Một trong hai likes đó là của vợ mình.

Nhưng mình cứ viết. Không phải vì có chiến lược gì - mà vì cái tính. Thấy thứ hay thì muốn ghi lại, thấy cách làm hiệu quả thì muốn share. Rất vô tư, không tính toán gì.

Nhìn lại thì giai đoạn đó dạy mình một thứ quan trọng: nội dung ban đầu không cần hay. Nó cần thật.

Mình từng nghĩ phải viết thật chỉn chu, thật “pro” thì mới đáng publish. Nhưng hóa ra những bài mình viết kiểu “hôm nay mình thử cái này, nó sai ở chỗ này, sửa thế này thì chạy” — lại là những bài có người đọc kỹ nhất. Vì nó thật. Không ai cần thêm một bài “Top 10 AI tools” nữa, nhưng người ta cần biết “ông này dùng tool đó trong việc thật thì nó ra sao.”

Cú “ăn may”

Sau một thời gian viết và không còn để ý đến reaction, bỗng một ngày có một KOL share bài của mình.

Plot twist: đó lại là bài mình đăng để mở webinar thu phí đầu tiên 😄

KOL này không share vì bài webinar hay. Mà vì trước đó mình đã chia sẻ rất nhiều thứ hữu ích mà không hề gắn link bán hàng, không hidden agenda. Người ta tin mình, nên khi mình nói “mình mở webinar, có phí” thì phản ứng tự nhiên là “ờ, ổng cho free còn ngon vậy, trả phí chắc ngon hơn.”

Kết quả: webinar đầu tiên có lượng đăng ký mình không ngờ tới. Và cái “landing page” - nếu gọi được là landing page — chỉ có mỗi form đăng ký. Không hero image, không testimonial, không countdown timer, không “chỉ còn 3 slot.” Chỉ có: đây là chủ đề, đây là giá, đây là form.

Nghe đơn giản nhưng mình mất gần một năm viết blog “không ai đọc” để có được khoảnh khắc đó.

Điều mình rút ra

Consistency không cần viral. Nó chỉ cần đủ lâu để đúng người nhìn thấy.

Mình tin rằng mọi solo expert đều có thể tạo ra khoảnh khắc tương tự - không cần viral, không cần KOL, không cần funnel phức tạp. Cần đủ kiên nhẫn để xây trust bằng nội dung thật.

Cho đi trước là cách xây trust duy nhất bền vững khi bạn làm solo. Vì khi làm solo, bạn không có budget quảng cáo, không có team sales. Bạn chỉ có uy tín cá nhân - và uy tín đó build bằng những gì bạn cho đi khi chưa ai trả tiền.

Có những thứ chia sẻ được bằng bài viết, và có những thứ chỉ truyền tải được qua trải nghiệm,

Mình chia sẻ miễn phí rất nhiều - insight, cách nghĩ, thậm chí workflow overview. Nhưng webinar thu phí là một không gian khác: đó là nơi mình chia sẻ những ý tưởng đã được test, những hướng đi mình đã thử và biết chắc là hoạt động - hoặc không hoạt động. Không phải dạng cầm tay chỉ việc, mà là “mình đã thử 10 cách, đây là 3 cách đáng làm và tại sao.”

Nội dung free = mình kể mình đang đi đâu.

Nội dung thu phí = mình chia sẻ bản đồ đã vẽ từ những con đường mình đã đi qua.

Hai cái bổ sung cho nhau, không mâu thuẫn.


Solo Journey #2 — 4.5 triệu tiền AI & phần mềm / tháng

Cảm ơn mọi người rất nhiều vì đã ủng hộ trong bài viết trước. Mình viết thêm một bài nữa đây. Bài này thì chắc không được như bài trước bởi vì nó đi vào một bức tranh thực tế hơn một chút và hơi nhức đầu.

Nhưng mà không sao, cứ viết thôi.

Ở kỳ trước mình kể chuyện từ blog không ai đọc đến webinar thu phí đầu tiên. Hôm nay kể tiếp phần nhiều người hỏi nhất: “Ủa, một mình mà làm sao vận hành hết?”

Câu trả lời ngắn: hệ thống.

Câu trả lời dài: rất nhiều lần thử sai trước khi có hệ thống đó

Tự build platform — quyết định “vừa đúng vừa sai”

Sau webinar đầu tiên, mình xác định: cần một nơi để xây cộng đồng. Nhưng ở đâu?

Facebook Group? Discord? Slack? Circle?

Mình chọn… tự build

Nghe khùn khùn, nhưng có lý do. Mình hơi “điệu” - nội dung phải trình bày theo ý mình thì mới chịu.

Slide phải ra slide, video phải thành khóa học có cấu trúc, bài viết phải theo format riêng. Mấy nền tảng chung không cho mình kiểm soát trải nghiệm đó.

Mình dành 31 ngày build xong nền tảng cộng đồng riêng.

Đúng ở chỗ: toàn quyền kiểm soát. Khóa học, cộng đồng, thanh toán - tất cả một chỗ, đúng trải nghiệm mình muốn. Và quan trọng hơn: sau này chính cái nền tảng đó trở thành một sản phẩm mình có thể bán cho người khác muốn xây cộng đồng tương tự.

Sai ở chỗ: 31 ngày đó mình không tạo content nào, không mở webinar nào, không kiếm đồng nào. Mình chui vào “builder mode” - cái bẫy mà dân kỹ thuật rất dễ mắc. Thay vì tập trung vào thứ tạo ra tiền (content + webinar), mình đi build infrastructure.

Bài học: tự build chỉ hợp lý khi bản thân quá trình build đó cũng tạo ra sản phẩm bán được. Trường hợp mình thì may mắn là có - nhưng nếu bạn không có background kỹ thuật, hãy dùng nền tảng có sẵn và focus vào content. Platform không tạo ra giá trị - content mới tạo.

Bệnh “automation vì automation”

Đây là sai lầm mình mắc đi mắc lại.

Background tự động hóa 10 năm, thành ra gặp cái gì cũng muốn automate. Automation đăng bài, automation trả lời, automation onboarding, automation gửi reminder…

Kết quả? Mấy tuần build mấy hệ thống chẳng ai cần. Trong khi việc quan trọng nhất - tạo content, mở webinar - bị delay.

Mình phải tự đặt một nguyên tắc: automate những thứ lặp lại VÀ tốn thời gian VÀ không cần cảm xúc. Còn lại - làm tay.

Nghe đơn giản nhưng cần kỷ luật lắm, nhất là khi bạn BIẾT mình CÓ THỂ automate nó. Biết làm được mà không làm khó hơn không biết 😄

3 thứ mình thật sự automate

Sau khi bỏ hết mấy thứ automation vô nghĩa, mình chỉ giữ lại 3 cái:

1. Thanh toán -> xác nhận tự động

Khách chuyển khoản -> hệ thống tự nhận diện -> gửi email xác nhận + thêm vào group + mở quyền truy cập khóa học. Không cần mình ngồi check từng đơn lúc 11 giờ đêm.

Cái này tiết kiệm thời gian nhất, và quan trọng hơn: trải nghiệm khách tốt hơn. Không ai muốn chuyển khoản xong phải nhắn tin “anh ơi em chuyển rồi, check giùm.”

2. Ưu đãi khách quay lại

Hệ thống tự nhận diện email đã đăng ký lần trước -> tự động áp giá ưu đãi khi đăng ký webinar mới. Không cần coupon, không cần hỏi “có mã giảm giá không.”

Đây là chi tiết nhỏ nhưng impact lớn. Nó nói với khách: “mình nhớ bạn, bạn không cần hỏi.” Và mình cũng không cần quản lý danh sách coupon - hệ thống xử lý hết.

Và đây cũng là một trong những điều làm mình tự hào ngầm bởi vì… không có nhiều bên chăm chút ở khâu này.

3. Content pipeline

Từ 1 bài gốc -> repurpose thành nhiều format. Phần này AI hỗ trợ rất nhiều. Mình viết 1 bài dài, AI giúp tách thành posts ngắn, email, outline cho video. Không phải 100% dùng được ngay, nhưng tiết kiệm 60-70% thời gian so với viết từ đầu.

Còn lại, trả lời comment, hỗ trợ sau webinar, viết content gốc -> mình làm tay. Vì đó là những chỗ cần con người thật. Khách hỏi một câu, mình trả lời đúng context của họ - AI không làm được việc đó (hoặc làm được nhưng không nên).

Chi phí thật

Nói về solo thì phải nói về chi phí, vì đây là một trong những lợi thế lớn nhất so với mô hình truyền thống.

Toàn bộ tech stack AI mình chạy:

  • AI tools (Claude, Perplexity): ~3 tr/tháng
  • Google Workspace & AI Ultra: ~400K/tháng
  • Canva, CapCut, và mấy thứ lặt vặt: ~ 1.1tr /tháng

Tổng: khoảng 4.5 triệu/tháng. Không thuê ai.

So với revenue từ webinar + membership, margin rất cao. Nhưng quan trọng hơn con số: chi phí thấp = tự do cao.

Khi chi phí vận hành chỉ 4.5 triệu/tháng, bạn không bị áp lực phải nhận mọi dự án. Bạn không cần chạy quảng cáo. Bạn không cần nói “yes” với collaboration không phù hợp chỉ vì cần tiền cover costs.

Bạn được quyền chọn. Chọn làm gì, chọn không làm gì, chọn làm với ai. Và cái quyền chọn đó - theo mình - là thứ giá trị nhất khi làm solo.

Thời gian thật sự tốn bao nhiêu?

Mình hay nói “3 giờ/tuần cho content” - nhưng nói cho đúng thì đó chỉ là phần output: viết newsletter, đăng posts, chuẩn bị workshop.

Phần mà ít ai thấy là cả tuần mình thử nghiệm đủ thứ - dùng AI tools mới, test workflow khác, build thử cái này cái kia, fail, sửa, thử lại. Quá trình đó mới là nguồn cho mọi content. Nhưng nó không phải “làm content” - nó là công việc hàng ngày. Content chỉ là sản phẩm phụ của quá trình làm việc thật.

Output thì mình giữ đơn giản:

  • 1 newsletter/tuần (xin lỗi, thật ra có tuần không viết kịp cái gì bởi vì ham thử nghiệm quá )
  • 3 posts ngắn/tuần (nói vậy thôi chứ mình nhiều chuyện lắm, viết hoài )
  • 1 workshop/tháng (cũng hên xui, có tháng bận quá không làm được)
  • Podcast (ghi âm xong hệ thống tự chuyển thành video — gần như zero effort thêm)

Mình có một “stop list”: danh sách những thứ KHÔNG LÀM trong quý - và nó quan trọng hơn to-do list. Vì khi làm solo, mọi thứ bạn thêm vào đều lấy đi thời gian từ thứ khác. Không có team để delegate. Nên kỷ luật không phải “làm nhiều hơn” mà là “chọn ít hơn.”

Hệ thống nghe có vẻ lớn, nhưng bản chất rất đơn giản:

  • Automate đúng 3 thứ, không hơn
  • Chi phí giữ thấp để giữ quyền chọn
  • Làm ít thứ nhưng đều thay vì làm nhiều thứ rồi bỏ
  • Nền tảng phục vụ content, không phải ngược lại
  • Không cần hệ thống phức tạp để vận hành một mình. Cần hệ thống đúng và kỷ luật để không thêm thứ gì vào khi chưa cần.

Solo Journey #3 — Kẻ Mạo Danh và những nỗi sợ không tên

Một cái Tết đã đi qua, hy vọng mọi người đã có thời gian vui vẻ bên gia đình và có một tinh thần phấn chấn, và nhiều năng lượng để bắt đầu một năm mới. Chúc mọi người nhiều sức khỏe và bình an.

Hai kỳ trước mình kể về bắt đầu và hệ thống. Nghe có vẻ suôn sẻ. Nhưng thật ra có rất nhiều thứ mình không kể - vì nó khó nói.

Hôm nay kể.

Hội chứng Kẻ Mạo Danh

Mình làm kỹ thuật hơn chục năm. Chạy agency, xây hệ thống, đủ thứ. Và mình vẫn sợ 😃

Sợ mở webinar rồi người ta vào thấy “có vậy thôi hả.” Sợ chia sẻ một workflow rồi có dev senior nào đó comment “cái này sai rồi bạn ơi.” Sợ viết bài rồi không ai đọc, nhưng cũng sợ nhiều người đọc rồi kỳ vọng cao quá.

Nghe mâu thuẫn? Đúng. Imposter syndrome (hội chứng kẻ mạo danh) nó mâu thuẫn như vậy đó: “sợ anh biết - sợ anh không biết”

Mình nghĩ ai bán chuyên môn cũng có một version của nỗi sợ này. Bạn biết mình biết gì - nhưng bạn cũng biết mình KHÔNG biết gì. Và cái “không biết” đó nó lớn hơn cái “biết” rất nhiều. Vấn đề là người mua thì họ không thấy cái bức tranh đó - họ chỉ thấy cái bạn trình bày. Và bạn tự hỏi: “mình có đang oversell không?"

"Chia sẻ nhiều quá thì hết gì để bán?”

Đây là nỗi sợ rất thật. Mình chia sẻ miễn phí khá nhiều - blog, posts, thậm chí workflow chi tiết. Và thỉnh thoảng có một suy nghĩ lởn vởn: “Nếu mình cho hết thì ai mua?”

Mình mất một thời gian mới hiểu: kiến thức thì cho được, nhưng quá trình thì không.

Mình có thể viết “đây là workflow mình dùng để research với AI.” Nhưng cái trải nghiệm ngồi cùng mình, hỏi “trường hợp của em thì sao anh?”, rồi mình debug cùng, chỉnh cùng, follow-up sau đó - cái đó không thể “cho” qua một bài viết.

Và thêm nữa: mỗi ngày mình làm việc, mình lại có trải nghiệm mới. Kiến thức nó không phải cục nước đá: cho đi thì hết. Nó là dòng suối. Mình càng làm, càng có thứ mới để chia sẻ. Hết bao giờ. Nhưng để thật sự tin được điều đó, mình phải trải qua nhiều lần tự nghi ngờ trước.

Lần mình suýt không thu phí

Có một lần mình chuẩn bị mở webinar, đã làm outline xong, đã nghiên cứu kỹ. Rồi đến lúc đặt giá, mình do dự.

“Cái này mình research 2 tuần, nhưng trình bày thì chỉ 2 tiếng. Người ta trả tiền cho 2 tiếng mà nội dung nhìn thì cũng… đơn giản?”

Mình suýt để miễn phí. May là một người bạn nói: “Ông mất 2 tuần để biết cái gì đáng nói trong 2 tiếng. Người ta trả tiền cho 2 tuần đó, không phải 2 tiếng.”

Câu đó thay đổi cách mình nghĩ về giá trị.

Giá trị không nằm ở lượng thông tin. Nó nằm ở quá trình lọc. Ai cũng có thể Google, hỏi AI, xem YouTube. Nhưng biết cái nào đúng, cái nào chỉ đúng trên lý thuyết, cái nào phù hợp với context cụ thể: đó là thứ phải trả bằng thời gian và sai lầm.

Nỗi sợ “người ta mua rồi thất vọng”

Mình luôn overthink về điều này.

Mỗi lần mở webinar, mình đều tự hỏi: “Nội dung này có xứng đáng với số tiền người ta bỏ ra không?” Dù số tiền đó không lớn: 199k, 249k (thậm chí, có người đăng ký nhiều đợt, chỉ trả có 49k), nhưng mình biết với nhiều người đó là một quyết định cần suy nghĩ.

Cách mình đối phó: hỗ trợ sau webinar nhiều hơn cam kết.

Mình không hứa “đổi đời sau 2 tiếng.” Mình hứa: “mình sẽ ở đây sau webinar nếu bạn cần hỏi thêm” Và mình giữ lời. Có bạn hỏi mình sau webinar 2 tuần, 1 tháng - mình vẫn trả lời.

Điều thú vị là: những bạn đã tham gia lại là người ít thất vọng nhất. Người thất vọng thường là người chưa tham gia nhưng kỳ vọng dựa trên tưởng tượng. Còn người đã ngồi trong phòng, hỏi được, làm được, họ biết giá trị nằm ở đâu.

Và đây là một insight mình rút ra muộn: imposter syndrome nó không biến mất khi bạn giỏi hơn. Nó biến mất khi bạn thấy người ta áp dụng được.

Mỗi lần có bạn nhắn “anh ơi, em áp dụng workflow hôm đó, tiết kiệm được mấy tiếng/tuần”: nỗi sợ nó nhỏ đi một chút. Không hết, nhưng nhỏ đi. Đủ để mình tiếp tục.

Plot twist: Thiệt ra, kể cả khi có thành tích, thì cảm giác đó vẫn không biến mất (sorry), nhưng mình áp dụng một cách nữa, đó là chấp nhận và nhận biết nó khi nó xuất hiện, và nhanh chóng trấn tĩnh (một kiểu chánh niệm bạn heng 😃)

Sai lầm: giấu vulnerability

Một thời gian dài, mình cố tỏ ra “biết hết.” Viết bài kiểu authority, không thừa nhận mình không biết, không kể mình sai ở đâu.

Kết quả? Bài viết đúng nhưng nhạt. Không ai connect. Vì ai cũng đọc được “top 5 best practices” ở bất cứ đâu, nhưng ít ai kể “mình thử best practice đó và nó fail vì lý do này.”

Từ khi mình bắt đầu kể cả phần sai, phần sợ, phần không biết, mọi thứ thay đổi. Không phải engagement tăng (mặc dù có). Mà vì mình thấy nhẹ hơn. Không cần diễn nữa.

Và mình phát hiện: người ta không cần bạn hoàn hảo. Họ cần bạn thật. Thật ở chỗ biết, và thật ở chỗ chưa biết. Cái “chưa biết” đó không làm bạn mất uy tín, nó làm bạn đáng tin hơn.

Cho solo expert nào đang đọc

Nếu bạn đang ở giai đoạn tự hỏi “mình có đủ giỏi để bán không?” mình không có câu trả lời. Vì mình cũng vẫn tự hỏi.

Nhưng mình có một cách nhìn khác: bạn không cần giỏi nhất. Bạn cần đi trước đúng người một đoạn.

Mình không giỏi hơn mọi người. Mình chỉ đã thử trước, sai trước, và ghi chép lại. Người đến sau mình cần cái ghi chép đó, không phải vì mình là chuyên gia, mà vì mình đã đi qua đoạn đường họ đang đi. Và đó là đủ.

Thật ra mình vừa có một podcast đầu năm nói về việc là hãy bắt đầu dù chưa hoàn hảo. Bạn có thể xem trên trang cá nhân của mình nha.


Solo Journey #4 — Bán gì khi AI biết hết?

Mình tự học gần như mọi thứ với AI.

Không nói quá đâu. Research, code, viết content, lên kế hoạch - Claude, Antigravity, Gemini & Perplexity là đồng nghiệp làm việc cùng mình nhiều nhất. Và mình làm việc với AI nhiều hơn cả với con người.

Và mình cứ nghĩ: chắc ai cũng vậy. AI trả lời nhanh, đa phần đúng, miễn phí. Vậy thì mình bán cái gì?

Câu hỏi này nó lởn vởn trong đầu mình suốt. Cho đến khi mình nhận được feedback này.

Sau một webinar, có bạn nhắn: “Anh ơi, cái hay nhất không phải kết quả cuối. Mà là cái quá trình anh kể, tại sao anh thử cách này, tại sao bỏ cách kia, tại sao đến đây thì rẽ hướng. Em adapt được vào case của em luôn.”

Đọc xong mình ngồi nghĩ một hồi. Hóa ra người ta không cần mình vì mình biết nhiều. Họ cần mình vì mình đã ĐI QUA cái quá trình đó và kể lại được.

AI có thể cho bạn câu trả lời đúng. Nhưng AI không biết bạn đang ở đâu, đang vướng gì, đang cần nghe gì vào lúc này. Và quan trọng hơn: AI không phải người bạn tin. Nó là cái máy.

Mình nhận ra: người ta cần câu trả lời mang tính hệ thống, authentic, sát ngữ cảnh, từ người họ tin được. Không phải từ chatbot.

Ví dụ: mình đang research cách triển khai prompt system cho cả team dùng thống nhất. Vấn đề là: mỗi người trong team tự chế prompt riêng, mỗi người một kiểu, output không đồng nhất.

Mình thử mấy hướng:

  • Viết prompt template chuẩn -> team thấy cứng, không dùng
  • Để mỗi người tự do -> output loạn, không ai review được ai
  • Làm “prompt library” -> không ai mở ra xem
  • Cuối cùng mình tìm ra cách khác, nhưng đó là một câu chuyện dài.

Điểm mình muốn nói là: cái quá trình thử-sai-sửa đó, AI không cho bạn được. AI chỉ cho bạn “best practice”, mà best practice thì ai cũng Google được. Cái người ta cần là: “ông này đã thử best practice đó trong context thật, và đây là chuyện xảy ra.”

Quả cầu tuyết

Một điều hay là: mỗi lần mình làm việc thật, lại có thêm thứ để chia sẻ.

Cái research về prompt system? Nó sẽ thành một bài viết. Hoặc một phần trong webinar tới. Hoặc ít nhất là một đoạn trong newsletter.

Vòng lặp của mình nó thế này: làm việc thật -> gặp vấn đề -> research -> thử -> sai -> sửa -> có kết quả -> đóng gói thành content -> chia sẻ -> nhận feedback -> lại có vấn đề mới.

Quả cầu tuyết. Càng lăn càng lớn. Và mình không bao giờ “hết thứ để nói” :D (yeah, nhiều chuyện pro max plus ultra luôn) vì nguồn content đến từ công việc, không phải từ ngồi nghĩ xem hôm nay viết gì.

Đây cũng là lý do mình nghĩ solo expert có lợi thế mà content creator thuần không có: bạn đang LÀM cái bạn chia sẻ. Không phải “mình đọc nghiên cứu nói rằng.” Mà là “sáng nay mình gặp chuyện này.”

Còn chuyện tính phí?

Mình vẫn chia sẻ miễn phí mỗi ngày và sẽ luôn như vậy. Nhưng có một câu mình hay tự hỏi: trên đường dài, mình muốn đi chung với ai?

Người liên tục tìm thứ miễn phí tiếp theo — hay người dừng lại và nói “cái này đáng để mình đầu tư”?

Không phải vì trả tiền thì giỏi hơn. Mà vì hành động đó nói lên: người này đã biết mình cần gì. Đã thử, đã gặp vấn đề thật, và đang chủ động tìm cách đi tiếp, chứ không phải đang lướt xem “có gì hay hay không.”

Cộng đồng mà ai cũng nghiêm túc nó khác lắm. Không phải khác vì exclusive, mà khác vì năng lượng.

Đây là bài số 4 trong series, và mình thấy tương tác có xu hướng giảm dần 😅

Không sao. Mình đang chuẩn bị thêm một loạt nội dung khác để verify khả năng tạo flop content của mình. Stay tuned 😜

0:00

Chia sẻ ảnh

Bắt đầu gõ để tìm kiếm...